muôn trùng sóng bạc tiễn ra khơi: "Muốn vượt bể Đông theo cánh gió/Muôn trùng sóng bạc tiễn ra khơi ... . Bài thơ: Xuất dương lưu biệt - 出洋留別 (Phan Bội Châu. Soạn bài Lưu biệt khi xuất dương - Phan Bội Châu - Ngữ văn 11.
Muôn trùng
sóng bạc tiễn ra khơi”. Hai câu thơ gợi ta nhớ đến những câu thơ ngang tàng của ông Hi Văn Nguyễn Công Trứ: “Vòng trời đất dọc ngang ngang dọc.
Nhưng câu kết “Muôn trùng sóng bạc tiễn ra khơi” thì được cái tình của non nước đối với người ra đi, chứ không sát với nguyên tác.